Diary of a TED-WIS speaker

Thảo luận trong 'Hội đại sứ - AMBASSADORS' bắt đầu bởi Hồng Thắm, 7/12/16.

  1. Hồng Thắm

    Hồng Thắm New Member

    Tham gia ngày:
    16/10/16
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    To decide the topic question based on the topic word was quite hard for me. I thought really much about it and finally, I chose to talk about my grandmother. Once again, the thought that I couldn't do it popped out of my head. I was afraid that I would cry again, as usual, when I talked about my grandmother. I can easily control my feelings in many situations but I don’t know why everytime I talk, or just simply think about that great woman, I cannot control myself. It was really hard, but, I decided just to simply write what I thought about her.

    After deciding the topic, I started writing my speech. Actually, I was not as easy as I thought. Every time I sat down, started writing, my tears fall down and my hands couldn’t type any letter. But finally, I took all my courage to write my speech. As a result, I cried really loud after finishing it.
    upload_2016-12-7_9-31-10.png

    Every time I practiced, I had to learn how to control my own emotion. Even I knew that TED-WIS was not a competition, it was an event for you to share your thoughts, your experiences based on the topic word, I didn’t want to cry in front of people. So, I had to try not to cry, and smile and I made it.


    The day I had waited finally came. On that day, I woke up, and prepared the best dress to wear. Coming to school, I felt nervous. I didn't know if I would cry again or not. My emotions were messed up every time a new speaker came on the stage. Then, when the MC called my name, I tried to smile, and tried to control my emotions. I didn't know how many times I had thought that I had to me the boss of myself, so I had to control everything. I came on the stage where all the lights where shown on me, where all the claps were really loud that helped me to feel more confident. Then, I started my speech: "First, can I ask...." with my happy voice. But, the longer I stood on the stage, the worse my feelings were. As a result, I cried, at the middle of my speech, on the stage like a child. I forgot to say some parts, since I was too emotional. But overall, I completed my speech in "tiếng vỗ tay của mọi người". Then, I wiped all my tears to prepare for the next cool and secret part.
    After the final speech, I got on the stage again, but not as a speaker anymore, I came to the stage as Ms.Aine. Five people, Ngoc, Ha Phuong, Khue Anh, Vu and I acted like the most important people - Ms. Laura, Ocean (where Ms.Trang dropped her phone), Ms.Trang, Mr.Tuan Anh and Ms.Aine - on making TED-WIS to become possible. That small show brought all the hall laugh and happiness.

    upload_2016-12-7_9-31-35.png
    After the show, all the Ambassadors and the previous speakers came to the stage to blow the candlelight on the birthday cake and sang the birthday song. Last but not least, all the speakers came to the stage to archive the certificates and trophies. Everything was so nice that I guess that all the students, teachers and parents enjoyed TED-WIS and the 1-year-old birthday. I hope that TED-WIS will forever keep the spirit as a place to share, to show what you really think, to be brave, to be confident and the most important is, TED-WIS has brought the speakers, teachers and parents to be closer and furthermore, as a family.

    upload_2016-12-7_9-32-1.png

    By: Nguyen Minh Ngoc - 10i2

    Translators: Tran Phuong Linh – 9A4

    Tran Yen Linh – 9A4

    Source: Wellspring International School Website


    Nhật ký một diễn giả của TED WIS



    Để quyết định điều mình sẽ nói dựa trên chủ đề được đặt ra thực sự khó đối với tôi. Tôi đã nghĩ rất nhiều về nó và cuối cùng, tôi quyết định nói về người bà của mình. Một lần nữa, ý nghĩ rằng mình không thể làm được điều đó nảy lên trong tâm trí tôi. Tôi đã sợ rằng tôi sẽ khóc, một lần nữa, như tôi đã từng khóc bao lần khi nói về bà tôi. Tôi là người có thể dễ dàng điều khiển được cảm xúc của mình nhưng chẳng hiểu vì sao, mỗi lần nghĩ đến người phụ nữ tuyệt vời ấy là tôi lại không thể điều khiển được cảm xúc của mình. Có lẽ, với tôi, điều này thực sự rất khó khăn, nhưng tôi vẫn quyết định sẽ viết về bà.

    Sau khi quyết định được chủ đề, tôi bắt tay vào viết kịch bản.Thật ra, công việc này không dễ như tôi tưởng. Mỗi khi tôi ngồi xuống, bắt đầu viết, nước mắt tôi lại tuôn rơi và đôi tay không thể đánh nổi một chữ. Nhưng cuối cùng, tôi cũng lấy lại được can đảm để viết bài phát biểu của mình. Kết quả là tôi đã khóc như mưa sau khi hoàn thành nó.

    Mỗi khi tôi tập luyện, tôi lại phải học cách kiềm chế cảm xúc của mình.Tôi biết TED-WIS không phải một cuộc đua, nó chỉ là một chương trình nơi bạn có thể chia sẻ cảm xúc và kinh nghiệm của mình dựa trên chủ đề cho trước, nhưng tôi không muốn khóc ở nơi đông người. Vì vậy, tôi đã cố gắng để không khóc, cười lên, và tôi đã làm được.

    Rồi cái ngày tôi mong chờ cuối cùng cũng đã đến. Ngày hôm ấy, tôi thức dậy và diện lên mình bộ quần áo đẹp nhất. Tôi cảm thấy lo lắng khi tới trường và không biết mình sẽ khóc hay không. Tâm trí tôi lại trở nên rối bời mỗi lần một diễn giả khác đi lên sân khấu. Rồi, người dẫn chường trình gọi tên tôi, tôi gắng cười, và cố kiềm chế cảm xúc của mình. Chẳng biết bao nhiêu lần tôi phải tự nhủ rằng tôi làm chủ được bản thân, để tự điều khiển cảm xúc của chính mình. Tôi bước lên sân khấu, và tất cả những ánh đèn đều được chiếu vào tôi, và tất cả những tràng pháo tay được vang lên to rõ đã giúp tôi cảm thấy tự tin hơn. Và rồi tôi bắ đầu bài phát biểu của mình: “Đầu tiên, cho tôi xin được hỏi…” với một giọng hào hứng, vui vẻ. Nhưng thời gian dần trôi, và tôi cảm thấy ngày càng buồn. Cuối cùng, tôi đã khóc, khóc như một đứa trẻ khi đang nói dở bài diễn văn của mình. Tôi đã quên mất vài phần, bởi lẽ tôi đã vỡ òa trong dòng cảm xúc. Nhưng rồi, tôi đã hoàn thành bài diễn văn trong tiếng vỗ tay của mọi người. Tôi gạt đi nước mắt của mình và chuẩn bị cho một phần hay và bí mật.

    Sau lời phát biểu cuối cùng, tôi bước lên sân khấu một lần nữa, nhưng không phải với tư cách một người phát biểu, mà tôi lên trên đó cùng cô Aine. Năm người, Ngọc, Hà Phương, Khuê Anh, Vũ và tôi diễn làm những người quan trọng - Cô Laura, biển (nơi cô Trang làm rơi điện thoại), cô Trang, thầy Tuấn Anh và cô Aine - vì đã làm nên TED-WIS trở thành hiện thực. Đoạn kịch dù ngắn nhưng cũng đủ để mang lại tiếng cười và niềm vui cho cả khán phòng.

    Sau buổi diễn, hội đại sứ và những diễn giả ngày hôm ấy bước lên sân khấu thổi ngọn nến và hát bài ca chúc mừng sinh nhật. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, những người tham gia phát biểu được trao cúp và bằng chứng nhận. Tất cả mọi thứ đều thật tuyệt vời và tôi đoán chắc tất cả mọi người, từ học sinh, giáo viên đến phụ huynh đã thích thú với TED và sinh nhật lần đầu tiên. Tôi hy vọng rằng TED-WIS sẽ luôn giữ được tnh thần là một nơi để chia sẻ, để nói lên những điều bạn nghĩ, để trở nên dũng cảm, tự tin và quan trọng nhất là, TED-WIS đã mang các bạn học sinh, các thầy cô và các bậc phụ huynh lại gần hơn, thành một gia đình.

     

Chia sẻ trang này